Đường Tăng Xông Tây Du - Chương 344: Thiên Đình khủng hoảng (1)

Chỗ ở của Tử Lan, Tử Vi tiên tử chấn động kinh ngạc nhìn đỉnh đầu vòng xoáy lôi vân đỏ như máu.

- Ầm ầm ầm...

- Xuy nữa...

Từng tia chớp đỏ như máu xuyên quaở trong đó, còn có uy áp khủng khiếp xuất hiện bao phủ khu vực này.

Đó là thiên uy, thật sự là thiên uy, chủ yếu nhằm vào người độ kiếp.

- Ngộ Không, ngươi rốt cuộc làm sao vậy? Nhanh áp chế lực lượng của ngươi lại.

Tử Vi tiên tử hét lớn.

Nhưng Tôn Ngộ Không giống như không nghe được lời Tử Vi tiên tử nói, hắn cũng ngẩng đầu lên, nhìn lôi vân đỏ như máu đang càng lúc càng hạ thấp xuống, trên mặt hắn không ngờ dần dần xuất hiện thần sắc say mê.

Bởi vì, hắn cảm giác được một lực lượng cường đại đến mức kinh người đang thức tỉnh, loại cảm giác nắm giữ tất cả trong taynày quá tuyệt vời, khiến cho hắn mê say.

- Vù vù vù...

Dần dần, gió nổi lên, toàn bộ phía trên không trung của Thiên Đình đều phát sinh ra gió màu đỏ, dùng mắt thường có thể thấy được gió xoáymàu đỏ.

Một uy áp khủng khiếp từ trong vòng xoáy lôi vân đỏ như máu hạ xuống, bao phủ Thiên Đình lấy Tôn Ngộ Không làm trung tâm.

- A...

- A...

Trong nháy mắt lại có rất nhiều thần tiên tu vi thấp bị uy áp khủng khiếp ép tới nằm rạp trên mặt đất, sau đó những thần tiên này giãy dụa đứng lên, phía sau tiếp trước lui khỏi đỏ.

Tử Vi tiên tử cũng suýt nữa bị luồng thiên uy này ép tới ngã sấp xuống, nàng hoang mang liên tiếp lui về phía sau, đồng thời hét lớn:

- Ngộ Không, không nên, nhanh áp chế lực lượng của ngươi, ngươi làm như vậy sẽ mang đến kiếp nạn cho Thiên Đình.

- Vù vù...

Lấy Tôn Ngộ Không làm trung tâm, một khí thế khủng khiếp gần như kaast mắt thường có thể thấy được đang chấn động ùn ùn kéo đến,lanrộng ra.

- A...

Tử Vi tiên tử ở gần trực tiếp bị hất bay ra ngoài.

- Ầm ầm...

- Vù vù vù...

Lấy Tôn Ngộ Không làm trung tâm, tất cả mọi thứ xung quanh đều bị hất bay, giống như mất đi trọng lực, tất cả đều rời khỏi mặt đất bay lên, bị một sức đẩy kinh người làm cho bay ngược.

Tiên thảo và tiên thụ được trồng trên mặt đất đột ngột rời khỏi mặt đất, ngay cả hòn giả sơn dùng để trang trí cũng bay đến bầu trời, những kiến trúc gần đó đều vỡ ra giống như đổ xuống, bị thổi bay đến trên bầu trời, Như Nhật diệt vong đã tới.

- Tôn Ngộ Không, ngươi đang làm gì? Mau dừng tay?

Bỗng nhiên một tiếng kêu khẽ truyền đến, kèm theo sự tức giận uy nghiêm.

Không ngờ là Tây Vương Mẫu, nàng từ trong vườn Bàn Đào bay ra ngoài, nhìn thấy được Dao Trì đã gần như bị phá hủy hoàn toàn, trong lòng tức giận.

Nhưng trả lời nàng là Tôn Ngộ Không tăng thêm thiên uy và khí thế kinh khủng, Tôn Ngộ Không ngẩng đầu nhìn vòng xoáy lôi vân càng lúc càng thấp, không ngờ sử dụng khí thế và thiên uy của mình chống lại, dẫn đến không gian xung quanh cũng xuất hiện cơn lốc.

Trận gió bão càng lúc càng lớn, thiên uy và khí thế của Tôn Ngộ Không cũng càng lúc càng mạnh, thậm chí hất bay cả TâyMẫu nương nương.

Dưới tình thế cấp bách, Tây Vương Mẫu vội vàng kết thủ ấn, đánh vào bàn Đào Viên.

Lập tức, bàn Đào Viên có ánh sáng đột ngột phát ra, trực tiếp bay lên, theo Tây Vương Mẫu bay ra ngoài.

- Vèo...

Trên chín tầng trời, Cửu Thiên Huyền Nữ cũng bị kinh động, chỗ ở của nàng gần như ở vào trung tâm của lôi vân màu đỏ như máu, tia chớp khủng khiếp khiến cho nàng hoảng sợ thất sắc.

- Con hầu tử kialại đang giở trò quỷ gì vậy?

Cửu Thiên Huyền Nữ thầm mắng, nàng vội vàng thi triển thân pháp nhanh chóng rời khỏi nơi đây.

- Ầm ầm...

Thiên uy chợt nâng cao, hình như bởi vì Tôn Ngộ Không miệt thị tức giận, uy áp không có cách nào hình dung hạ xuống, làm cho cả Dao Trì đường như đều bị đẩy thấp xuống một ít.

Chỉ có điều, có một nơi ngoại lệ, đó chính là viện nhỏ của Tử Lan hình như bị một lực lượng vô hình bảo vệ, hoàn hảo không tổn hao gì.

- Vèo vèo vèo...

- Ầm...

Rất nhiều cung điện của Thiên Đình trực tiếp nổ tung, những thần tiên bế quan mấy ngàn năm đều bị kinh động, mỗi một người bay lên trời cao, trợn mắt hốc mồm nhìn vòng xoáy lôi vân đỏ như máu bao trùm phạm vi mấy chục vạn dặm trên đỉnh đầu.

Rất nhiều thần tiên từ bốn phương tám hướng bay tới, tập trung vào một chỗ, bàn luận ầm ĩ, đồng thời trong lòng cảm thấy sợ hãi.

- Đó là Tề Thiên Đại Thánh sao?

- Đại Thánhlàm gì vậy?

- Nhanh đi ngăn cản hắn đi, hắn làm vậy sẽ phá hủy Thiên Đình mất!

Rất nhiều thần tiên hoảng hốt lo sợ.

Trên tầng mây, Thiên Lý Nhãn ở chỗ này nhìn ra, hãi hùng khiếp vía:

- Khí chất của Đại Thánh biến hóa quá lớn, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Đây thật là Đại Thánh sao?

- Ta dường như nghe thấy được sự yên tĩnh trước con bão táp.

Thuận Phong Nhĩ ở bên cạnh nói.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)