Đường Tăng Xông Tây Du - Chương 135: Lần Đầu Sử Dụng Chấn Nhiếp Của Cửu Hoàn Tích Trượng (2)

Đồng thời, Đường Tăng suy tính, đến lúc đó có nên thu Thanh Dật vào luôn không. Bạch Cốt Tinh thì còn phải cân nhắc, nên phòng bị một chút, không cho nàng tổn thương tới các cô gái của mình.

Tử Lan tiên tử không hề có ý muốn rời đi, không phải ở lại chơi đùa với mấy cô gái Tằng Tiểu Muội và Thanh Dật, mà là ở lại chơi đùa với Tôn Ngộ Không.

- Con khỉ, đi Hoa Quả Sơn hái mấy trái đào đi, ta đói.

Tử Lan tiên tử nói.

- Được, lão Tôn đi liền!

Tôn Ngộ Không hóa thành lưu quang bay đi.

Không tới một phần mười giờ, Tôn Ngộ Không đã trở lại, trong tay xách một giỏ trái cây do mây tre đan thành.

Tất cả mọi người lập tức vui vẻ xúm tới cướp trái cây.

- Đại sư phụ, cho người.

Tằng Tiểu Muội cướp được hai trái, đưa một trái cho Đường Tăng.

- Được, vẫn là Tiểu Muội tốt, còn nhớ bần tăng.

Đường Tăng cười nói, yêu thương vuốt ve mái tóc của Tằng Tiểu Muội.

Chỉ chớp mắt lại một ngày trôi qua, ngày hôm sau mọi người rốt cuộc tới được nước Bảo Tượng.

- Yêu quái kìa...

Còn chưa bước vào thành, hình dáng của đoàn người Đường Tăng đã dọa chạy một nhóm lớn, dân chúng ở cửa thành đều cả kinh thất sắc.

Thậm chí cả những tướng sĩ thủ thành kia cũng bị dọa sợ tới mặt không còn chút máu.

- Mọi người đừng sợ, chúng ta không phải yêu quái.

Trư Bát Giới vội vàng hô lớn giải thích.

Nhưng giải thích này là phí công, không có ai tin tưởng, ngược lại tất cả mọi người còn sợ hơn, nỏ đã được gác lên tường thành, dường như muốn công kích.

Cuối cùng vẫn là Bách Hoa Tu ra mặt, cũng không biết nàng cầm thứ gì đưa cho tướng lĩnh thủ thành nhìn, sau đó vị tướng lĩnh thủ thành kia lập tức kích động mặt mũi đỏ bừng.

- Thánh tăng, đã không sao, chúng ta có thể vào thành.

Bách Hoa Tu quay trở lại nói với Đường Tăng.

- Được, vào thành.

Đường Tăng trượt xuống khỏi lưng Long Quy, định đi bộ vào thành. Cũng không phải là hắn tôn trọng chủ nhân thành này, mà bởi vì lần đầu tiên hắn đi vào loại đô thành quốc gia của người phàm, cảm thấy thú vị.

Cao Thúy Lan và Tằng Tiểu Muội cũng xuống, Thanh Dật và Tử Lan tiên tử đều đi cạnh hai nàng.

Dưới sự hướng dẫn của một đám binh lính, đám người Đường Tăng cuồn cuộn đi vào “thành Bảo Tượng-.

- Yêu quái vào thành...

Rất nhiều người đứng xa sắc mặt đại biến.

Nhưng nhanh chóng được người giải thích, nói đó không phải là yêu quái, mà là cao tăng và các đồ đệ, đã cứu công chúa mất tích nhiều năm trở về.

Quả nhiên, những người đó phát hiện đội ngũ có dáng vẻ dọa người này không hề hung mãnh, nên không còn sợ như vậy nữa.

Sau khi hết sợ, lá gan cũng lớn lên, trăm họ nhóm lớn nhóm nhỏ bao vây, chỉ chỉ chỏ chỏ đám người Đường Tăng như đang xem thú trong rạp xiếc.

- Nhìn kia, con rùa đen thật là lớn.

- Con khỉ kia thật là kỳ quái, sao lại đứng thẳng đi bộ.

Rất nhiều người chỉ đám người Đường Tăng bàn luận sôi nổi.

- Đầu heo kia sao lại dọa người như vậy, trông thế nào cũng giống yêu quái nha? Sẽ không ăn thịt người thật sao?

Có người lo lắng nói.

- Hẳn sẽ không, không nhìn thấy bây giờ bọn họ còn an phận sao?

- Cao tăng nhìn giống hòa thượng kia, sao lại cảm giác thật bỉ ổi?

Bỗng nhiên có người nói.

Đường Tăng lập tức đen mặt, ngươi bỉ ổi ấy, ngươi mới thô tục ấy, cả nhà ngươi đều bỉ ổi.

Thấy người vây xem càng ngày càng nhiều, Đường Tăng có chút không nhịn được, lúc này hắn chợt nhớ tới uy năng chấn nhiếp của Cửu Hoàn Tích Trượng, lập tức khẽ mỉm cười. Chức năng này còn chưa từng được sử dụng đâu.

Trong lòng suy nghĩ, Đường Tăng giơ Cửu Hoàn Tích Trượng lên, sau đó nhẹ nhàng gõ xuống mặt đất:

- Chấn nhiếp!

Ong...

Một vòng dao động trong nháy mắt lấy Cửu Hoàn Tích Trượng làm trung tâm, khuếch tán ra với tốc độ kinh người.

Chỗ dao động lan tới, ngoại trừ đám người Tôn Ngộ Không, tất cả mọi người đều nằm rạp, kể cả đám binh lính dẫn đường phía trước.

Rào...

Trên đường chính vốn là đầu người lốn nhốn, trong nháy mắt nằm rạp một mảng, chen chúc đông nghịt, giống như xếp sủi cảo.

Ngay cả Cao Thúy Lan và Tằng Tiểu Muội cũng mềm hai chân, suýt chút nữa nằm xuống.

Phạm vi ảnh hưởng của dao động rất rộng, trong chu vi năm trăm thước, gần như tất cả mọi người đều gục xuống.

- Chuyện này... Đây là tình huống gì?

Thanh Dật ngây ngẩn.

Đám người Trư Bát Giới cũng trợn mắt há mồm, chỉ có Tôn Ngộ Không kinh ngạc nhìn Đường Tăng một cái.

Hình như, những người khác không nhìn thấy luồng dao động kia, mà Đường Tăng đi bộ sẽ luôn chống Cửu Hoàn Tích Trượng xuống đất, cho nên những người khác đều không hoài nghi tới Đường Tăng.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)