Đừng Bỏ Tớ Lại!! - Chương 1

Chương 1
Tôi tỉnh dậy trong một căn phòng rất quen thuộc.

Phòng y tế của trường..

Một màu trắng rất buồn, mấy bông hoa cẩm chướng héo rũ trong chiếc bình nâu thê thảm.

Haizzzz.. vào phòng y tế với tôi là một chuyện quá bình thường, bởi tôi bất cẩn, còn hay liều lĩnh nữa..

Thật không hiểu vì sao cái Linh học cùng khối với tôi lại ghét tôi đến thế, có lẽ tại tôi học giỏi hơn nó một bậc, xinh hơn nó 1 tý, lại được nhiều người để ý hơn nó.. (=]]~~) Chậc, thật là..

Chỉ vì vậy mà lần nào gặp tôi nó cũng thách thức.

Sáng nay cũng không hề ngoại lệ..

– Êh em,đua xe không?!! – tôi phóng nhanh, sắp vào lớp đến nơi mà con bé cũng không tha cho tôi. Xe đạp thì làm gì nổi mà đua!?

– Thôi được rồi!! – tôi miễn cưỡng gật đầu phóng xe lên, nhìn mặt nó vênh ghét dã man.

Khổ thân con bé, làm sao con xe tồi tàn suốt ngày bảo dưỡng dịch nổi mini Nhật chính hãng của tôi chứ?!! Ha Ha Ha…

– Sao nào?! – tôi vênh mặt, bụng réo ầm lên. Hic, sáng nay tôi chưa ăn gì..

– Thôi đi, vậy mà cũng kiêu!! – nó lêu lêu tôi rồi chạy biến vào lớp.

Chết, 7h15 thầy vào mất tiêu!!!

Tôi chạy nhanh qua nhà xe, đến lúc qua khúc quanh vào lớp thì…

——**——

– Cậu sao rồi?! – tôi quay ra, đó là Quân _một tên nổi tiếng chảnh trong trường, tôi không thấy cảm tình mấy với cậu ta.

– Tớ.. uhm, không sao!! – tôi gỏn lọn. Nhìn gần cậu ta cũng bảnh đấy chứ!!

– Lúc đó cậu chạy nhanh thật đó!! – Quân nháy mắt, trên tay cầm một cốc nước cam ép to uỳnh – cậu uống không?!!

– Lúc ấy tớ va phải cậu à?! – tôi lúng túng, trong lòng đấu tranh tư tưởng nửa muốn uống nước cam, nửa không muốn uống..

– Uh, giờ tay mình vẫn còn đau nè!! – Quân vừa nói vừa giơ bàn tay bông trắng lốp lên cho tôi xem.

– Sặc.. – tôi phì cười, chả lẽ chỉ va nhẹ vào mà ” hậu quả ” để lại nặng nề thế sao?!!

– Lúc bạn ngã đó, mình bị bất ngờ chống tay ra sau thế là.. – Quân nhún vai.

– Xin lỗi nha, mình.. – tôi cúi mặt.

– Đâu phải do cậu, mình cũng không để ý mà. – Quân cười – mà cậu với cô y ta có vẻ quen thuộc nhỉ?!

– Uh. do mình hậu đậu quá.. – tôi cười ngượng – mà cô y tá đâu rồi bạn?!

– Cô ấy đi mua thuốc!! – Quân ấn vào tay tôi cốc nước cùng mấy viên thuốc con nhộng lớn – cô ấy dặn cậu uống! Thôi nằm nghỉ đi ha, tớ về lớp trước!!

– Thôi, tớ cũng đi luôn vậy!! – tôi tung chăn lên định chạy ra, tự nhiên Quân kéo tôi nằm xuống.

– Nhìn cậu vẫn còn hơi mệt đấy!! – Quân cười tươi – nghỉ một lúc đi, có sao đâu!!

Nhìn Quân đi khuất, thì ra cậu ta cũng tốt đấy chứ. Bị tôi va vào sái cả tay mà không kêu ca lấy một lời, còn dịu dàng lấy thuốc, đồ uống cho tôi. Chả bù cho ai kia..

– Này, bà sao rồi?!! – một tên nhóc mặt ngố tồ, đội lếch chiếc mũ kiểu G – Dragon (nhìn biết ngay hàng nhái =,=), tóc nhuộm trắng sặc mùi cosplap chạy qua chỗ tôi nằm.

– Vừa nghĩ Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay!! – tôi lẩm bẩm.

– Khi nãy.. hê hê.. anh nào đấy?!! -cậu ấy hỏi dò mặt rất chi là đen tối.

– Ông hỏi làm gì?! – tôi nằm quay mặt luôn vào trong tường.

Đây là Long, bạn thân của tôi. Cậu ấy là một công tử nhà giàu nhưng cuộc sống không hề may mắn. Bố mẹ Long li dị từ lúc cậu ấy mới học lớp 6, thời kì mà trẻ con dễ khủng hoảng nhất..

Tôi không hề nhìn thấy Long khóc, nhưng cậu ấy cũng ít cười hẳn đi. Có lẽ vì như vậy mà bố mẹ cùng bà chị chết tiệt của tôi cưng cậu ấy còn hơn cả tôi.

Long đẹp trai, rất baby. Hơn nữa cậu ấy còn mê mẩn G – Dragon không dứt ra nổi. Cũng may cậu ta dáng chuẩn mặc theo phong cách thần tượng nhìn cũng đẹp.. nếu không thì..

Nhưng hình như.. ở cậu ấy..

– Này, bà giận tôi đấy à?! – Long ngồi xuống và kéo kéo chăn ra khỏi mặt tôi.

– Thôi!! Ông đừng quậy đi!! – tôi quay ra.

– Ế, tức rồi kìa!! – cậu ta cười như bắt được vàng – bà này buồn cười quá!!

– Thôi nhá!! – tôi xì khói ra 2 tai – tôi đang ốm đấy!!

– Sao thế?! Lại không ăn sáng hả?! – Long nhìn tôi vẻ không bằng lòng. Chít dở, sao cha nội đoán chuẩn thế nhờ?!

– Tất nhiên là có ăn! – tôi quả quyết.

– Ăn á?! – Long cười toe rồi lôi trong túi áo ra một cái bánh mỳ tổ chảng cùng một hộp sữa Zin Zin – thôi, làm bộ hoài! Bà mau ăn đi!

– Ý za ~~!! – tôi quay phắt ra, bụng kêu gào suốt nãy – ở đâu ra thế?! Hôm nay bạn Long chăm sóc bạn bè ghê ta!!

– Xì.. Thế mà lúc đầu còn.. – Long bĩu dài môi ra và ngân giọng ( nghe chói tai quá =]]~) – tôi mua chứ ở đâu?! Đúng là khờ!!

– Thanks you naz””!! – tôi cười – thế sao ông xuống đây?! Đang học mà!

– Thầy cho tôi xuống..- cậu ấy cười toe toét.

– Vậy à?! – tôi cũng cười toe.

– Thật!!

– Sao cơ?! – tôi liếc qua.

– Thật.. ra thì tôi bùng tiết đây! – Long cúi đầu nhăn mặt.

– Liều nhỉ?! – tôi phá lên cười, nhìn khuôn mặt tội lỗi đáng thương phát.. sợ!

– Tỉnh rồi hả em!? – cô y tá ở đâu bước nhẹ vào, tôi và Long giật mình quay ra – sao rồi?! Lần sau nhớ ăn sáng nghe chưa!? Con gái gì mà.. Ah, Long à?! Cô đang định đi tìm em!

Cô với chả em.. Híc, tôi xin giới thiệu luôn, cô y tá này là chị họ của tôi, hơn bọn tôi có mấy tuổi thôi mà lúc nào cũng tự đắc xưng cô với bọn tôi. Dễ ghét kinh khủng!

– Long ở lại cô bảo chút! – cô y tá nhìn tôi vẻ ngây thơ – còn em không mau về lớp đi?!

– Ơ.. – tôi là người ốm cơ mà..?!!

Cả 2 nhìn tôi vẻ nghiêm túc. Đành vậy, tôi tung chăn chạy ra cửa và đóng ” sầm ” cửa lại. Chuyện gì mà họ tỏ ra bí mật thế nhỉ?!

Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)