[Đồng Nhân Đấu La Đại Lục] Ta Là Đệ Tử Của Đào Hoa Phái - Chương 58: Bích Hải Triều Sinh Khúc vang vọng

Phất Lan Đức kinh ngạc nói: " Tiểu tam, ngươi nói đùa đấy à, ngươi không thấy được bên ngoài nhiều hồn thú như vậy sao? Chỉ cần chúng ta vừa ra ngoài, lúc đó chắc chắn bọn chúng sẽ quần công ngay, kể cả chúng ta cùng ra thì cũng khó bảo toàn mạng sống mà quay lại đây được nữa. Số lượng hồn thú bên ngoài thật sự nhiều lắm, trong nháy mắt tất cả cùng bộc phát công kích thì cả Phong Hào Đấu La cũng phải đau đầu."

Đường Tam mỉm cười, hắn đã có tính toán từ trước rồi nên chỉ chỉ Phi Thiên Thần Trảo trên tay mình, nói: " Cho nên ta mới đưa cái này cho ngài. Có nó, các vị căn bản không cần đi ra ngoài. Mộc Bạch, Tiểu Áo, đem Phi Thiên Thần Trảo của các ngươi cho Triệu sư phụ cùng Nhị Long sư phụ dùng tạm một lúc đi."

Nghe Đường Tam vừa nói như vậy, Phất Lan Đức nhất thời hết sức hiếu kỳ, " Tốt, nguyên lai tiểu tử ngươi đã có sự chuẩn bị từ trước rồi." Mặc dù bây giờ hắn vẫn còn chưa hiểu được Đường Tam muốn bọn họ làm như thế nào, nhưng từ vẻ mặt của Đường Tam thì hắn cũng có thể nhìn ra, Đường Tam muốn làm việc này thì chắc chắn hắn phải có phần nắm chắc không nhỏ.

Ngay sau đó Đường Tam giúp bọn Phất Lan Đức lắp Phi Thiên Thần Trảo lên tay rồi lại nói chi tiết cách sử dụng cho bọn họ một lượt.

Đang lúc Huyết Tử đang ngẩn ngơ thì bắt gặp ánh mắt mọi người đang nhìn mình.

Oanh ----

Cơ mặt mọi người bất giác đồng thời co giật, trong sự kịch liệt chấn động của mặt đất, đám hồn thú ngoài vòng độc trận tựa hồ cũng dừng lại chốc lát. Mà con Lân giáp thú phòng ngự lực cực kỳ kinh người kia, cả thân thể dĩ nhiên đã bị lực lượng bá đạo của Liễu Nhị Long hoàn toàn nhồi vào trong bùn đất, chỉ còn lộ ra một cái đuôi ở bên ngoài, nằm trong tay Liễu Nhị Long.

Sử Lai Khắc Bát quái từ trên mặt Liễu Nhị Long thấy một tia mỉm cười, căn cứ vào sự giải thích của bản thân bọn chúng, đây đúng là nụ cười của ác ma. Mà cái hành động bá đạo này cứ giống như người nào trong số bọn chúng vậy, có khi lại là mẹ con thất lạc cũng nên.

Liễu Nhị Long căn bản là không để cho nó có thời gian giãy dụa, hồng quang nóng rực từ toàn thân đại phóng, khuôn mặt mỉm cười hướng phía mọi người nói: "Ta mang tiểu tử này đến kia chơi đùa một hồi, các người trước hết đừng làm gì cả. Vinh Vinh, theo sư phụ đi nào."

Trữ Vinh Vinh ngơ ngác nhìn Liễu Nhị Long, nhưng dưới chân cũng không có di động một bước, trên mặt hiện rõ thần sắc hoảng sợ.

Liễu Nhị Long hai mắt phát lạnh, "Làm sao? Ngươi không tin sư phụ có năng lực chế phục con Lân giáp thú này sao? Vậy cũng được, ngươi không cần trợn mắt lên như thế. Sư phụ cũng có thể trực tiếp cho ngươi xem tại đây. "

"Ta, ta... "chính lúc Vinh Vinh đang kinh hoảng không biết phải làm sao, trước mắt đột nhiên tối sầm, đằng sau chạm phải một thân áo vải, đúng lúc khi ánh mắt nàng càng thêm rối loạn, hoảng sợ thì thanh âm mềm mại tràn ngập sự hiền từ của Áo Tư Tạp đã vang lên bên tai nàng.

"Vinh Vinh, đừng sợ. Nhị Long sư phụ cũng là có ý tốt. Ta và ngươi cùng đi là được. Có ta ở đây, không có việc gì đâu. Nhị Long sư phụ, ta và nàng có thể cùng nhau đi tới được không? "

Liễu Nhị Long nhìn thoáng qua Áo Tư Tạp, gật đầu, nói: "Vậy thì cùng đến đây đi. Bất quá ngươi là nam nhân, sẽ không bị hoa mắt. Biết nhiều một chút cũng tốt. " Vừa nói đến đây, con Lân giáp thú mới tỉnh dậy và bắt đầu giãy dụa trong tay nàng lại bị quay tít lên, bằng vào lực lượng cường hãn, mạnh mẽ dắt con Lân giáp thú vào khu rừng cây bên cạnh vẫn nằm trong phạm vi độc trận.

Phất Lan Đức bất lắc dĩ lắc đầu, "Tiểu tử Áo Tư Tạp này quả nhiên có dũng khí, Nhị Long cũng thật là. Nhiều năm như vậy rồi, bệnh cũ của nàng đúng là càng lúc càng nặng." Vừa nói đến đây, ánh mắt hắn chuyển lên người đại sư, lóe ra quang mang trách cứ.

Đại sư không cùng với Phất Lan Đức đối mắt, cúi đầu không biết đang suy nghĩ gì.

"Tiểu Tam, ngươi muốn có loại hồn thú nào? Ta cùng Triệu sư phụ của ngươi giúp ngươi đối phó." Phất Lan Đức hướng phía Đường Tam lớn tiếng hỏi.

Huyết Tử cũng tò mò mà quay đầu nhìn Đường Tam đang trầm ngâm.

Đại sư lúc này mới mở miệng: "Vậy chọn con Nhân diện ma chu kia đi. Đại khái cũng gần sáu ngàn năm tu vi, mà ngươi so với người khác lại hơn hẳn một cái ngoại phụ hồn cốt, hấp thu hồn hoàn của nó hẳn là không thành vấn đề. Nó với con hồn thú lần trước ngươi liệp sát là cùng một loại, chỉ cần hấp thu năng lượng của nó, chẳng những có thể tăng cường cho đệ tam hồn kỹ của ngươi, đồng thời có thể giúp ngươi xuất ra thêm một cái đệ tứ hồn kỹ để tự vệ, mà ngoại phụ hồn cốt do cùng tính chất cũng sẽ được tăng cường phụ gia. Đối với việc gia tăng thực lực có lợi rất lớn, đây có lẽ là sự lựa chọn tốt nhất đối với ngươi." 

Đường Tam vốn luôn cực kỳ nghe lời lúc này lại lắc đầu, "Xin lỗi sư phụ, đệ tứ hồn hoàn này để con tự mình lựa chọn được không? Phất Lan Đức viện trưởng, Triệu Vô Cực sư phu, ta muốn chọn con Địa huyệt ma chu kia."

"Ngươi nói cái gì?" Không đợi Phất Lan Đức cùng với Triệu Vô Cực kịp phản ứng, đại sư đã kinh hô một tiếng, bước dài về phía Đường Tam, một tay nắm lấy bả vai hắn, "Ngươi bị điên rồi hay sao? Ngươi không thấy rằng đó là hồn thú một vạn năm hay sao? Hơn nữa, ta có thể khẳng định, mặc dù nó là vạn năm cấp bậc, nhưng đối với ngươi, chỗ tốt tuyệt đối không thể lớn bằng so với Nhân diện ma chu. Ngươi không nên quên, ngươi có được ngoại phụ hồn cốt vô cùng lợi thế, tăng cường nó, thậm chí so với tăng cường Lam ngân thảo của người còn quan trọng hơn nhiều."

Huyết Tử trố mắt kinh ngạc, bên ngoài độc trận, vừa hay lại có mỗi loại một con. Con Nhân diện ma chu một mình đứng ngoài đám hồn thú đông đúc, đôi mắt nhỏ loé quang mang lạnh lẽo, nhìn kỹ đám người bên trong. Con Địa huyệt ma chu rõ ràng có duyên hơn rất nhiều so với nó, trà trộn vào giữa đám hồn thú, thân thể của nó nhỏ chỉ bằng một nửa, nhưng chỉ cần cẩn thận quan sát là có thể phát hiện ra, con Địa huyệt ma chu này mới vừa đạt được cấp bậc tu vi một vạn năm. Thân thể gầy và cao lêu nghêu, tám cái chân cũng đồng dạng như vậy, nhưng rõ ràng không một con Nhân diện ma chu nào gầy gò như vậy mà lại có lực lượng cả. Thân thể màu xám nhìn qua so với đông đảo hồn thú một điểm cũng không thấy được sự cường hãn, chỉ là xung quanh thân thể nó, có một vài sợi chỉ nho nhỏ màu vàng, đó chính là chu lưới của nó.

Nhưng khiến cho đại sư có chút ngoài ý muốn chính là, Đường Tam nhìn về phía hắn với ánh mắt cực kỳ kiên định,"Sư phụ, xin cho phép con lựa chọn Địa huyệt ma chu đi, con cho rằng, bây giờ đối với con mà nói, nó mới hữu dụng hơn nhiều."

"Tại sao? Cho ta biết lý do."

Đường Tam chỉ dùng một câu rất đơn giản để nói ra nguyên nhân lựa chọn Địa huyệt ma chu: "Sư phụ, con lựa chọn nó, là bởi vì cao cấp hồn sư học viện đại tái sắp tới."

Đại sư đầu tiên hơi sửng sốt một chút, ngay sau đó, hắn lập tức phản ứng lại, ánh mắt lạnh như băng trong khoảng khắc bị hoà tan, nhìn gã đệ tử trước mặt, đôi mắt không khỏi toát ra tia quang mang cảm khái, bàn tay đặt trên bả vai Đường Tam không tự giác bóp chặt lại,"Nhưng, ngươi không nghĩ gì cho bản thân hay sao chứ?"

"Sư phụ! Tam ca đã không còn là đứa nhóc khi còn ở học viện nữa rồi." Huyết Tử bên cạnh Đường Tam ánh mắt kiên định nhìn Đại sư.

Đại sư buông lỏng hai tay nhìn hai đứa trẻ trước mắt, trong mắt hắn bỗng nhiên xuất hiện hình ảnh hai đứa bé luôn miệng gọi hắn "Sư phụ".

Đường Tam nắm chặt hai bàn tay, "Sư phụ, tin tưởng con, con nhất định có thể làm được."

"Không được, trừ phi là trăm phần trăm, nếu không, ta quyết không cho phép ngươi mạo hiểm." _ Lần này nói chuyện không phải là đại sư, mà lại là Tiểu Vũ vẫn lẳng lặng đứng một bên nghe bọn họ tranh luận.

Tâm tình Tiểu Vũ đột nhiên kích động khiến cho Huyết Tử cùng Đường Tam cũng không khỏi bị sửng sốt.

Tiểu Vũ nhìn Đường Tam, trong mắt tràn ngập vẻ kiên định,"Tuyệt đối không được. Cho dù là một con hồn thú chín ngàn năm, ta cũng cho rằng ca có thể hấp thu được, nhưng tu vi hồn thú đã đột phá một vạn năm, cùng với hồn thú ngàn năm là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Từ trăm năm đến ngàn năm là chất biến, từ ngàn năm lên vạn năm đồng dạng cũng là chất biến. Ca cho rằng vạn năm hồn hoàn có thể dễ dàng hấp thu đến như vậy sao? Không nói đên năng lượng khổng lồ đánh sâu vào, chỉ cần sau khi nó chết lưu lại linh hồn chấn động, ca rất khó có thể thừa nhận rồi."

"Linh hồn chấn động? Đó là cái gì?" Không chỉ là Đường Tam, ngay cả đại sư đối với lời nói của Tiểu Vũ đều có chút giật mình. Khái niệm về linh hồn chấn động, hắn chưa từng nghe qua bao giờ.

Tiểu Vũ bình tĩnh giải thích: "Linh hồn chấn động sinh ra sau khi hồn thú bị chết, linh hồn chưa hoàn toàn biến mất sinh ra năng lực đặc thù. Chỉ có hồn thú trên một vạn năm mới có năng lực này. Bình thường mà nói, muốn hấp thu hồn hoàn của một con hồn thú trên một vạn năm phải là hồn sư ít nhất đã đạt tới trình độ năm mươi cấp hồn lực. Sau khi đạt tới năm mươi cấp, toàn bộ gân cốt cũng như tinh thần lực đã đạt tới một trình độ nhất định. Mặc dù như vậy nhưng khi hấp thu vạn năm hồn hoàn cũng phải cực kỳ cẩn thận, ngoại trừ năng lượng mạnh mẽ ẩn chứa trong hồn hoàn, còn có nguy hiểm của linh hồn chấn động. "

"Đối với người trưởng thành, hơn nữa là hồn sư hơn năm mươi cấp mà nói, thân thể cùng với tinh thần lực hoàn toàn thành thục khiến cho tác hại của loại linh hồn chấn động giảm xuống rất nhiều, bình thường hồn sư cũng không chịu thương tổn gì. Nhưng Tiểu Tam ca bây giờ mới mười bốn tuổi, thân thể còn chưa thành thục, hồn lực mới chỉ có bốn mươi cấp, làm sao có thể mạo hiểm chứ? Cho dù thân thể của ca có thể thừa nhận năng lượng của hồn hoàn đánh sâu vào, nhưng tinh thần lực một khi bị linh hồn chấn động phá huỷ, sẽ biến ca thành kẻ ngu ngốc, ca có hiểu không?" 

Nghe Tiểu Vũ nói xong, đại sư không khỏi hít một hơi, "Tiểu Vũ, ngươi làm thế nào mà biết được điều này?"

Tiểu Vũ hơi giật mình, cúi đầu nói:"Là mụ mụ nói cho ta biết."

"Linh hồn chấn động, linh hồn chấn động,…" Trong mắt Đường Tam lưu chuyển quang mang ưu tư.

Tiểu Vũ tưởng rằng bản thân đã có thể lay động hắn, "Ca, ca đã nói muốn bảo vệ ta vĩnh viễn. Cho nên, ca tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì. Coi như là ta cầu xin ca, nghe lời đại sư đi được không? Nhân diện ma chu chỉ có sáu ngàn năm tu vi là đủ rồi, cần gì phải tham lam mà mạo hiểm hấp thu hồn hoàn một vạn năm chứ?"

Đường Tam tất nhiên sẽ không giải thích cho Tiểu Vũ biết hắn lại lựa chọn Địa huyệt ma chu là vì lý do gì, nhưng quyết định của hắn sẽ không vì lời nói của Tiểu Vũ mà từ bỏ.

"Băng phách hàn tâm liên có thể giúp hắn."

Hửm! Vũ hồn này có nhiều công dụng khi nào vậy.

"-_-Ta lạy ngươi luôn đấy nha đầu! Ngay cả vũ hồn của mình mà còn không nắm rõ."

Huyết Tử có chút chột dạ mà im lặng, cô có bao giờ chơi nhân vật vú em đâu mà để ý kỹ. Lúc này, khu vực rừng cây cách đó không xa, âm thanh ầm ầm không ngừng vang lên, mặc dù mọi người không chứng kiến tận mắt, nhưng chỉ cần nhớ lại, cũng cảm thấy thật tiếc cho vận mệnh con Lân giáp thú kia, đồng thời khẳng định ý niệm một cách chắc chắn hơn, đó là không nên trêu chọc Liễu Nhị Long.

Có lẽ bởi vì tình huống của Lân giáp thú trước đó đã bị dám hồn thú cường đại chứng kiến được, cũng có lẽ bởi vì trí tuệ của bọn chúng rất cao, ngay khi nhìn thấy Phi Thiên thần trảo đang bay trên trời sắp chộp lên người mình, con Địa huyệt ma chu vạn năm đột nhiên chuyển động, một tấm chu lưới màu vàng từ dưới chân nó bắn ra, giống như một tấm lá chắn che chở trước mặt mình.

Phốc phốc hai tiếng, Phi Thiên thần trảo chộp trúng vào bên trong chu lưới, Phất Lan Đức cùng Triệu Vô Cực vội vàng khống chế thần trảo quay lại. Điều khiến bọn họ dở khóc dở cười chính là, thần trảo bay về, nhưng đồng thời còn kéo theo tấm chu lưới màu vàng kia nữa, chuẩn bị tạo thành một tình huống gọi là tự chui đầu vào lưới.

Đúng lúc này, Huyết Tử liền ra lệnh: "Bịt lỗ tai lại."

Theo đó, âm thanh của tiếng tiêu vang vọng, mọi người đồng loạt ôm tai. Hồn thú đồng loạt rú lên đau đớn.

Bích Hải Triều Sinh Khúc này có ma lực rất lớn. Khúc tiêu này mô phỏng biển cả mênh mông, vạn dặm phẳng lì, xa xa sóng biển từ từ tiến tới, càng gần càng mau, sau cùng thì cuồn cuộn dâng lên, sóng trắng như núi nối nhau, mà trong làn sóng thì cá nhảy kình bơi, trên mặt biển thì gió thổi âu bay, lại thêm yêu ma quỷ mị, quái vật giỡn sóng, thoắt thì núi băng trôi tới, thoắt thì biển nóng như sôi, biến ảo đủ vành, mà sau khi triều lui thì mặt nước phẳng lặng như gương, dưới đáy biển lại là những dòng chảy ngầm rất xiết, trong chốn không có tiếng động hàm chứa sự hung hiểm, càng khiến người nghe khúc nhạc này bất giác rơi vào chỗ mai phục, lại càng không thể đề phòng.

Đàn chỉ cầm ma cũng nhỡ nhàng

Giang hồ tiếu ngạo phút sang ngang

Triều sinh bích hải vô tình khúc

Dị thế Đông Tà nỗi nặng mang

Tiếng tiêu cứ thế vang vọng cũng không biết qua bao lâu rất nhiều hồn thú đã phải gục ngã.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)