Đoạt Xá Thành Thê - Chương 58: Thiếu

Editor: Voicoi08

Mẹ Tống ở nhà đã sớm không chờ kịp, hơn một tháng trước, Trường Lâm nói cho bà biết trong bụng Xảo Phương có đến hai đứa nhỏ, sự vui vẻ trong lòng bà còn chưa vơi đi, mỗi ngày bà đều nghĩ không biết bụng Xảo Phương to thế nào rồi? Đứa nhỏ có khỏe hay không? Bà biết hôm nay con trai về nhà, trong lòng bà càng thêm lo lắng, đường thì xa mà trời lại lạnh, không biết có xảy ra chuyện gì không?

“Bà cứ lắc lư liên tục ở đó làm gì? Đứa nhỏ nói xế chiều hôm nay mới đến, bà nhanh chóng đi xem nồi gà hầm thế nào rồi đi?” Cha Tống không nói ra ngoài miệng, nhưng trong lòng ông cũng đang rất nóng ruột, ông là đàn ông, so với bạn già thì ông càng thêm để ý xem có cháu trai hay không, bây giờ thấy nhà thằng cả và thằng ba đều là con gái, trong bụng của vợ Trường Lâm lại có đến hai đứa nhỏ, dù sao cũng phải có một cháu trai cho ông chứ?

“Hầm được rồi, bây giờ chỉ cần lấy ra là có thể ăn được, bây giờ đang hầm nhỏ lửa trêи bếp đấy, chờ bọn nhỏ về nhà nữa thôi.” Mẹ Tống vừa nói vừa bế Nữu Nữu ra khỏi xe đẩy, để bé lên kháng để bé tự lăn lông lốc, bà lại dặn dò bạn già nói: “Ông để ý cháu một tí, tôi ra ngoài xem, hôm nay có chút tuyết rơi, trêи đường càng thêm trơn, tránh xảy ra chuyện gì.”

“Bà nói cái gì không nói, nếu trơn thì bọn nhỏ sẽ đi chậm thôi, dù sao thì tối cũng về đến nhà, cả đoạn đường đều bình an, có thể xảy ra chuyện gì được chứ?” Cha Tống không thích nghe những lời này, mỗi ngày đều nói những lời không hay, cứ chuyện gì đến miệng bà thì đều là chuyện tốt đều biến thành chuyện xấu.

“Tôi cũng chỉ là nóng ruột thôi mà.” Trong lòng mẹ Tống cũng bốc hỏa, hai người ông một câu bà một câu, thấy sắp cãi nhau thì cửa lớn bị đẩy ra, hai vợ chồng Tống Trường Lâm đã về.

“Cha, mẹ, bọn con về rồi ạ.” Tống Trường Lâm sợ vợ anh bị trượt ngã, anh cũng chưa mang đồ vật mà muốn đỡ vợ anh vào nhà trước.

“A, Xảo Phương về rồi à? Mau mau, con cẩn thận một chút, tuyết rơi rồi, mẹ và cha con đang nói, sao các con vẫn chưa về đến, trời đang đổ tuyết, con còn mang thai đứa nhỏ, lại thêm lái xe về càng khiến người ta lo lắng.” trong mắt mẹ Tống chỉ có con dâu, căn bản không hề nhìn thấy con trai, bà tiến lên đỡ con dâu ngồi lên kháng.”

“Tuyết rơi đường trơn nên bọn con cũng không dám đi nhanh, Trường Lâm nói cha mẹ đang nóng ruột chờ, không biết hai người ở nhà lại lo lắng đến thế nào đâu.” Trương Xảo Phương nào dám để mẹ chồng đỡ cô? Cô thân thiết kéo tay mẹ chồng vào trong nhà, cởi áo bông to bên ngoài, lộ ra cái bụng to giống như sắp sinh vậy.

Vừa thấy cái bụng này của cô, đừng nói đến chuyện hai mắt mẹ tống tỏa sáng thế nào, ngay cả cha Tống đứng bên cạnh cũng ngại ngùng lén nhìn thêm mấy lần, cháu trai a, nhìn thế này nhất định là cháu trai mập mạp của bọn họ.

“Cha mẹ, mọi người nói chuyện đi, con ra ngoài lấy đồ vật.” Tống Trường Lâm nói một tiếng, thấy mẹ anh một lòng quan tâm đến vợ anh nên cũng không có thời gian để phản ứng lại anh, chỉ có cha anh vẫy tay ý bảo anh muốn làm gì thì làm, anh bất đắc dĩ lắc đầu, xoay người ra ngoài lấy hàng tết vào. Anh còn nhớ rõ, năm ngoái vợ anh cãi nhau với anh cũng là vì không có hàng tết, cho nên năm nay trong túi anh cũng có tiền, nên anh mua cũng không ít, đầu tiên anh mang đồ mua về nhà vợ mang về nhà mình, sau đó mới chuyển đồ mua về nhà cha mẹ vào nhà.

Anh vừa vào nhà thì thấy vợ anh ngồi trêи kháng, mẹ anh đang ngồi bên cạnh con dâu, nhìn bụng vợ anh cười toe toét.

Thật sự là, bà có cháu trai là không cần đến con trai nữa mà. . . Tống Trường Lâm âm thầm khinh bỉ hành động của mẹ anh, nhưng rõ ràng anh cũng đã quên, chính anh cũng không mạnh hơn mẹ anh là bao nhiêu.

Nữu Nữu nằm trêи kháng, bé tò mò nhìn về phía thím hai mới đến, cô nhóc này cũng không nhớ, đã sớm đem Trương Xảo Phương quên đến không còn một mảnh rồi.

“Nữu Nữu đến đây nào, thím hai mua cho cháu bánh ngọt này, đến đây thím hai cho cháu nào.” Trương Xảo Phương cười cười gọi Nữu Nữu, cô lấy ra bánh bông lan từ trong đống túi chồng cô vừa mang vào.

Nữu Nữu thấy Trương Xảo Phương cầm đồ vật trong tay lại đang gọi bé, bé cũng không lạ mắt, cười ha ha lăn về phía đối phương, cô bé còn chưa biết đi nhưng lăn lộn lại rất thành thạo.

“Để mẹ cho Nữu Nữu ăn, bây giờ con đang bụng to, đừng để nó dựa vào con, con nhóc này sức lớn, nếu để Nữu Nữu đạp vào con thì phiền toái rồi.” Mẹ Tống nhận bánh ngọt trong tay con dâu, bà lại nhìn cái bụng phình lên của con dâu, càng nhìn càng thấy thích.

“Vâng, con sẽ cẩn thận, mẹ, Nữu Nữu lớn thật nhanh, nhoáng cái đã lớn như vậy rồi.” Trương Xảo Phương thấy Nữu Nữu không nhận ra cô, cô cũng không cảm thấy mất mát gì cả, lúc trước cô đối xử tốt với bé vì cô muốn làm như vậy, cũng không phải vì lí do gì cả, đây cũng không phải bản thân thân sinh, sao cô có thể có nhiều suy nghĩ như vậy được?

“Con còn nói Nữu Nữu nữa, cũng không nhìn lại bản thân con mà xem, lúc đi còn mảnh mai, bây giờ bụng con cũng lớn thế này rồi?” Mẹ Tống lại liếc nhìn về phía cái bụng đang lồi lên của con dâu, bà để cháu gái ngồi dựa vào gối đầu, đút từng miếng bánh ngọt cho bé ăn. “Thế nào rồi con? Mẹ thấy Trường Lâm nói con mang thai rất ổn định, thích ăn chua hay thích ăn cay hơn? Mẹ hỏi nó mấy lần mà nó cũng không chịu nói rõ, thật sự là làm mẹ gấp muốn chết.” Người ta luôn nói chua trai cay gái, tuy rằng bà cảm thấy với cái bụng này của con dâu dù sao thì cũng có một cái, nhưng bà vẫn nóng lòng muốn xác nhận một chút.

“A, chỉ cần ăn ngon, chua hay cay con đều ăn, con cũng không đặc biệt muốn ăn món gì cả.” chồng cô ngày nào cũng ở chợ, muốn ăn gì thì mua cái đó, hai vợ chồng đều là người dám tiêu tiền, thực sự không có gì để cô thèm muốn cả.

“Ha ha, ăn nhiều một chút là tốt, ăn nhiều một chút là tốt, mẹ đang hầm gà trêи nồi cho con đấy, một lát nữa con uống nhiều canh gà lên một chút, đại bổ.” Nói xong, bà lại cẩn thận sờ bụng con dâu, sờ đi sờ lại bà cũng không biết là bụng con dâu bà là tròn hay là nhọn, bà phát hiện ra những phương pháp bình thường nhận ra trai gái đều không thể sử dụng được, ai bảo đây là hai đứa nhỏ đâu. Diễn_đàn_lê_quý_đôn_voicoi08

“Vâng, con cũng rất đói bụng.” Trương Xảo Phương nghĩ đến hương vị của canh gà, mặc dù cô cũng vừa ăn xong nhưng lại thấy đói. Thật ra chồng cô sợ cô đói nên chuẩn bị không ít đồ ăn để ăn trêи đường, vậy mà đều bị cô tiêu hóa hết.

“Con đói bụng sao? Con chờ một chút, mẹ đi chuẩn bị đồ ăn, chúng ta chuẩn bị ăn cơm.” Mẹ Tống vừa nghe thấy con dâu nói đói bụng, bà cũng không đút cho Nữu Nữu ăn nữa, mà lập tức xuống giường chuẩn bị đồ ăn, bây giờ ai cũng không to bằng con dâu đang mang thai, ai bị đói cũng được nhưng con dâu bà không thể bị đói được.

“Mẹ, để con đi cho.” Tống Trường Lâm khó lắm mới về nhà được một lần, anh muốn cố gắng hiếu thảo, nhưng lại bị mẹ Tống đẩy lên giường, “ Con đi lên, đi trông Nữu Nữu đi, đừng để nó đụng vào bụng Xảo Phương.”

Tống Trường Lâm nhìn cháu gái mập mạp khiến anh có chút lo lắng, anh dứt khoát nghe lời ngồi lên giường đất, vừa tiếp tục cho cháu gái ăn, vừa nói chuyện với cha Tống.

“Con mua cái xe kia làm ăn có tốt không?” bây giờ cha Tống nhớ đến công việc của con trai vẫn thấy như trong lòng đang nhỏ máu, nếu không có suy nghĩ là ông sắp có cháu trai thì thật sự hôm nay ông muốn đứng bật dậy mà chửi mẹ nó.

“Cũng được ạ, con và hai người nữa cùng nhau làm ăn, mỗi ngày cũng kiếm được mấy chục đồng, ở đó vừa trả tiền thuê phòng vừa tiền ăn uống thì cũng dư ra được một ít.” Tống Trường Lâm hàm hồ nói xong, anh túm lấy Nữu Nữu đang muốn bò đến bên cạnh vợ anh lại, anh đặt cháu gái xuống, để cô bé tiếp tục lăn lông lốc tự chơi.

“Một ngày kiếm được mấy chục? Nhiều như vậy sao? Nếu con sống tốt thế thì quá năm để anh trai con và Trường Vinh cùng đi đi, mang thì người khác thì cũng là làm, hơn nữa để anh em trong nhà cùng nhau làm càng thêm bớt việc chứ sao?” mẹ Tống vừa vào nhà đã nghe thấy lời này lập tức tỉnh táo tinh thần, một ngày mấy chục đồng,? Chuyện tốt như vậy sao có thể không nghĩ đến hai đứa con trai khác của bà.

“Mẹ, một ngày mấy chục đồng là bà người cùng chia nhau, hơn nữa con lái xe nên được nhiều hơn một chút thôi.” Tống Trường Lâm chỉ biết, nói kiếm được mẹ anh nhất định sẽ nghĩ như vậy, anh cũng không phải không nghĩ đến chuyện để anh trai anh và Trường Vinh cùng nhau kiếm tiền, đều là anh em ruột thịt, tất nhiên trong lòng anh cũng nhớ thương, nhưng bây giờ vợ anh đang mang thai, nếu bác cả và chú em đều đến trong nhà, thì vợ anh sao có thể yên tĩnh sinh đứa nhỏ được chứ? Anh cũng nhận ra là chị dâu và em dâu của anh cũng không phải kiểu người đèn đã cạn dầu, anh em có thương nhau cũng không thể thân hơn con trai, cho nên anh chỉ có thể nói xin lỗi, sau này có cơ hội thì nói sau.

“Đều đưa chúng nó lên đầy làm gì? Bà muốn để Xảo Phương mang theo cái bụng bầu hầu hạ ai? Bọn chúng có bản lĩnh thì tự mình kiếm sống đi, bà già vậy rồi mà còn muốn trông cậy vào hai vợ chồng Trường Lâm làm gì? Bà nhanh ra ngoài chuyển bị đồ ăn đi, mỗi ngày đều nghĩ gì là nói cái đó.” Cha Tống vẫn luôn chán ghét tính tình không công bằng của bạn già, ông cũng là từ trong nhà mà phân ra, tất nhiên ông cũng hiểu được suy nghĩ của con trai, tuy rằng đánh hổ thân huynh đệ, ra trận phụ tử binh, nhưng điều kiện tiên quyết là không đề cập đến tiền, không nói đến vợ, hai người con dâu kia của ông không phải là người thành thật, nếu theo cách nói của bà cho bọn chúng đền cùng nhau, vậy không phải chính là chờ đợi ba người con trai của ông nhảy vào cãi nhau hay sao?

Mẹ Tống bị mắng một trận trong lòng bà cũng không thoải mái, bà cảm thấy suy nghĩ của bà không sai, có cơ hội kiếm tiền không nghĩ đến anh em mà đi giúp người ngoài làm gì chứ?

“Mẹ, thật ra Trường Lâm cũng từng nói qua, công việc lái xe này cũng không kém, anh cả và Trường Vinh nếu học lái xe xong lại mua thêm hai chiếc xe, để mấy an hem cùng nhau làm một trận, thật đúng là quá tốt.” Trương Xảo Phương thấy mẹ chồng không còn mặt mũi, cô vội vàng cười nói xen vào.

Bà vừa nghe xong trong lòng cũng thoải mái không ít, bà cảm thấy vẫn là con dâu bà hiểu rõ lí lẽ, đúng là người sắp làm mẹ nên cũng hiểu rõ hơn, nhưng mà học lái xe? “Vậy học lái xe có khó không, mua một chiếc xe thì mất bao nhiêu tiền?” Trường Vinh còn thiếu một nửa số nợ nữa, trong nhà thật sự không có tiền.

Lúc này cũng có thể thấy được, Tống Trường Lâm và Trương Xảo Phương không hổ là vợ chồng, Tống Trường Lâm vừa nghe thấy vợ nói anh cũng hiểu ngay ý của vợ, anh cười nói với mẹ: “Không khó, lúc đầu con ở bộ đội học hơn hai tháng là được, thi cái bằng lái cùng chỉ mất khoảng 1000 đồng.”

“Sao? Học lái xe còn muốn tiêu tiền sao?” Mẹ Tống ngạc nhiên nhìn con trai, trong lòng công lại, hai đứa con trai của bà là mấy 2000?

“Đúng vậy, nếu không có bằng lái xe sẽ bị phạt tiền thu xe, không thể tùy tiện chạy được, còn chiếc xe này của con cũng không quá quý, mua mất khoảng 2800 đồng.” Tống Trường Lâm cười tủm tỉm chơi với cháu gái, anh tiếp tục ăn ngay nói thật.

Bao nhiêu hùng tâm tráng khí của mẹ Tống đều bị đả kϊƈɦ đến không còn, bà cũng không thể không biết xấu hổ mà bảo con trai thứ hai giúp đỡ dduocwj, bà chỉ muốn các con đều được tốt, cũng không mang lộn xộn về nhà. Bà nghĩ nghĩ, có chút không hiểu hỏi con trai: “Tiền xe đắt như vậy, các con lấy đâu ra tiền?” 2800 cộng thêm với bằng lái 1000, thật sự quá đắt.

Tống Trường Lâm bị mẹ hỏi đến không nói được, lqd, lúc đó đúng lúc chuyện của Trường Vinh đang khóc than, bây giờ anh nên nói thế nào được.

“Mẹ, Trường Lâm luôn sợ cha mẹ đau lòng, luôn luôn không nói cho hai người.” Trương Xảo Phương thấy chồng cô khó xử, cô tiếp lời anh: “Vì kiếm số tiền này, con ngày đêm đều dùng để thêu tranh, bán được 1500, Trường Lâm đi đến chợ làm công, anh ấy đi vác bao tải cho người ta, đi chuyển gạch cho người ta, người đều mệt đến mức muốn hỏng.” Nói xong cô đau lòng nhìn về phía chồng cô. Bảy ngày đó, chồng cô làm ở đó đủ bảy ngày, cô đau lòng muốn chết.

Mẹ Tống thấy con trai cúi đầu không nói chuyện, bà đau lòng đến mức đỏ cả vành mắt, bà nhanh chóng vứt cái suy nghĩ an hem cùng nhau làm giàu ra sau đầu, bà kéo tay con trai không nhịn được bắt đầu oán trách: “Con nói xem, tiền cũng không phải chỉ kiếm trong ngày một ngày hai, con gấp làm gì chứ? Nếu mệt mỏi thành bệnh, con bảo mẹ phải làm sao bây giờ?” Bà nói xong con trai lại bắt đầu nói con dâu: “Con cũng thế, chẳng những không khuyên chồng mà lại còn cùng nó làm bừa, trong bụng con còn có đứa nhỏ, con thêu hoa như vậy thì còn muốn ánh mắt nữa không hả? Nếu con mệt mỏi khiến đứa nhỏ cũng mệt mỏi thành bệnh thì sao bây giờ?”

Một đám kiếm tiền cũng không để bà bớt lo, không kiếm được tiền bà cũng không được yên tâm, không trách được người ta đều nói, nuôi con trai đều là của nợ.

“Mẹ, không phải mọi chuyện đều đã qua rồi sao? Bây giờ vợ chồng con sống rất tốt, mẹ đừng lo lắng.” Tống Trường Lâm cảm khái trong lòng, bây giờ anh mới phát hiện ra vợ anh cũng biết lừa dối người khác.

“Về sau, mẹ không đồng ý để các con làm như vậy nữa, mẹ cũng không mong các con đại phú đại quý, nếu thật sự khó khăn quá thì về nhà, trong nhà dù sao cũng vẫn nuôi được các con, tại sao phải ra ngoài chịu tội thế chứ?” Mẹ tống vừa chuyển đề tài lại bắt đầu khuyên con trai về nhà.

“Được rồi, bà một chút lại muốn con ra ngoài, một chút lại muốn nó trở về, bọn nhỏ cũng đói bụng rồi, bà nhanh đi chuẩn bị đồ ăn đi.” Cha Tống khó chịu lên tiếng, thúc giục bạn già đi chuẩn bị đồ ăn. Vừa rồi con dâu ông cũng kêu đói bụng, bây giờ còn chưa được ăn đâu, cẩn thận không cháu trai ông cũng bị đói bụng.

Mẹ Tống cũng nhớ đến việc này, bà vội vàng lau khô nước mắt, lại nhanh chóng ra ngoài chuẩn bị đồ ăn.

Tống Trường Lâm đặt Nữu Nữu trêи giường đất, hai vợ chồng cùng nhau ngồi xuống ăn cơm với cha mẹ, Trương Xảo Phương bưng bát lên mới nhớ đến: “Mẹ ơi, Chi Hiếu đâu ạ? Cháu không ở nhà sao ạ?” Vừa rồi cô cũng không chú ý đến, đến lúc ăn cơm mới nhớ đến còn thiếu một người nữa mà.

“Nó chạy vào huyện tìm chị cả con rồi, ở đó được ăn được chơi, nó cứ được nghỉ là lại chạy mất.” Nhắc đến con gái, mẹ Tống cũng nở nụ cười, trước đó vài ngày con gái bà còn về nhà cho bà 200 đồng, có thể thấy được bây giờ việc làm ăn của con gái bà cũng không kém.

“Ha ha, công việc của chị hai và vợ chồng Trường Vinh có tốt không ạ?” Từ khi đi xa, Trương Xảo Phương cũng không liên lạc được với Tống Trường Hà, trong mấy người, cô vẫn nhớ thương nhất là cô cả, ai bảo thời gian hai người ở chung là lâu nhất đâu, hơn nữa tình cảm hai người cũng tốt nhất.
Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)