Diễn Tinh Xuyên Vào Kịch Khổ Tình - Chương 21

Edit: tiểu an nhi

Giây phút đó Tống Đình vừa kinh ngạc vừa vui mừng, rốt cuộc Hạ Đông Bằng cũng tỉnh lại rồi. Chồng của cô không có việc gì, cô cũng không phải lo mình còn trẻ tuổi đã phải trở thành quả phụ nữa.

Gọi lái xe chở đến bệnh viện, Tống Đình bước vào phòng bệnh, vừa trông thấy Hạ Đông Bằng đang mở mắt nằm trên giường thì nước mắt lập tức trào ra, túi xách cầm trên tay cũng rơi xuống đất, "Đông Bằng, cuối cùng anh cũng tỉnh lại rồi. Anh có biết khoảng thời gian vừa rồi em sợ hãi đến mức nào không?"

Hạ Đông Bằng đã nằm trên giường bệnh quá lâu, gương mặt hốc hác đi nhiều, râu trên cằm lởm chởm, dáng vẻ hết sức tiều tuỵ. Anh ta vừa mới tỉnh lại, toàn thân bất lực, nhìn thấy Tống Đình bổ nhào vào bên người khóc đến thương tâm, không khỏi vỗ vỗ tay cô trấn an.

"Đình Đình... Anh tỉnh lại rồi. Em đừng sợ nữa."

Tống Đình cầm tay của anh ta, vừa khóc vừa cười nói: "Vâng, chỉ cần anh Đông Bằng khoẻ lại là em yên tâm rồi."

Hạ Đông Bằng nhìn khuôn mặt xinh đẹp tràn ngập vui sướng của Tống Đình, bất chợt hỏi: "Người trước đó đẩy anh ngã xuống cầu thang, hiện tại đang ở đâu?"

Tống Đình nói: "Tên đó có ý định hại anh cho nên em đã kêu người tống vào ngục giam nhốt lại rồi. Anh yên tâm."

Sắc mặt Hạ Đông Bằng biến đổi, hết sức lo lắng, "Sao lại như thế, Đình Đình, em mau gọi người thả nó ra!"

Trong lòng Tống Đình khẽ giật mình, dâng lên một dự cảm xấu, gượng cười nói: "Có chuyện gì thế?"

Hạ Đông Bằng chần chừ một lát, cuối cùng vẫn nói: "Đình Đình, anh đã nhớ ra chuyện lúc trước rồi. Thằng bé đó tên là Hạ Thừa Tổ, là con trai ruột của anh."

Bàn tay Tống Đình nắm chặt lại, thoáng có chút bối rối, "Làm sao có thể, chẳng phải anh từng nói đó không phải là con của anh, anh không có đứa con trai lớn như vậy đấy ư?"

"Việc này có hơi phức tạp, sau này anh sẽ giải thích cho em. Bây giờ em gọi người thả Thừa Tổ ra trước rồi nói, có được hay không?" Hạ Đông Bằng dụ dỗ nói.

Tống Đình nhịn không được thử thăm dò: "Anh đã nhớ lại rồi, vậy lúc trước ngoại trừ con trai ra thì anh có vợ không?"

Hạ Đông Bằng há hốc mồm, nhớ tới người vợ thứ hai Mộc Hương của mình. Cô tuyệt đối là một người phụ nữ dịu dàng, hiểu chuyện lại chăm chỉ; dù có phải chịu đắng cay, mệt nhọc cũng không hề oán giận một câu. Ở một nơi như nông thôn kia, tướng mạo của Mộc Hương cũng không hề kém, đương nhiên là anh ta thích cô. Thế nhưng ... nhìn lại cô vợ mới Tống Đình chỉn chu, xinh đẹp lại trẻ trung thế này, anh ta phát hiện ra đối với sự tồn tại của Mộc Hương, không hiểu tại sao anh ta lại không thể thốt được nên lời.

Mộc Hương cũng giống như quá khứ của anh ta, quá mức nghèo nàn kham khổ. Một người đã trải qua cuộc sống phồn hoa nơi Thượng Hải này như anh ta, quá xấu hổ để kể ra. Cuối cùng chỉ ậm ừ nói: "Những việc đó chờ sau này anh sẽ nói cho em biết, trước tiên thả con ra đã, anh lo nó phải chịu khổ cực."

Tống Đình nhìn sắc mặt biến hoá của anh ta, trong lòng trầm xuống. Chồng mình không muốn nhắc đến Mộc Hương, hiển nhiên là không có ý định liên quan gì đến vợ cũ nữa, mà là lựa chọn ở bên cô. Thế nhưng không hiểu vì sao, Tống Đình cứ cảm thấy không thoải mái.

Sau khi rời khỏi bệnh viện, vẻ mặt Tống Đình âm trầm bóp cái túi xách trong tay. Thật lâu sau vẫn không thể đưa ra quyết định.

...

Hạ Đông Bằng không ngờ ngày mình gặp lại con trai sẽ ở trong tình cảnh này.

Anh ta hôn mê trong viện bao lâu thì Hạ Thừa Tổ bị nhốt ở trong tù bấy lâu. Hơn nữa vì Tống Đình cố ý nhờ người “chăm sóc”, cho nên Hạ Thừa Tổ phải chịu không ít giày vò. Lúc này phạm nhân không có bất cứ quyền lợi gì được pháp luật bảo hộ, cũng không có luật sư hay người bảo lãnh, cứ bị bắt vào nhà giam là coi như mất đi nửa cái mạng. Hạ Thừa Tổ bây giờ coi như đã bị phế đi ―― cả hai chân tàn tật, chỉ có thể ngồi xe lăn, còn bị mù một con mắt.

"Thừa Tổ, làm sao con lại ra nông nỗi này?" Hạ Đông Bằng kinh ngạc giãy dụa từ giường bệnh đứng lên, muốn cầm lấy tay con trai, lại bị Hạ Thừa Tổ không chút khách khí hất ra.

"Cha còn có mặt mũi hỏi tôi, không phải chính cha đã khiến tôi biến thành cái dạng này hay sao?" Ánh mắt Hạ Thừa Tổ tràn đầy hận thù, dữ dằn nhìn chằm chằm cha ruột của mình.

"Nếu không phải cha không nhận tôi, còn tống tôi vào tù, sao tôi có thể bị tàn phế như thế này? Cả đời tôi đã bị cha huỷ hoại hết rồi, cha có thấy vui không?" Hạ Thừa Tổ rít gào, ánh mắt oán độc làm Hạ Đông Bằng rét lạnh cả người.

Dù sao đây cũng là đứa con trai duy nhất, là huyết mạch của anh ta, Hạ Đông Bằng sao có thể không cảm thấy đau lòng. Nghe con trai chỉ trích, Hạ Đông Bằng không thể phản bác được câu nào. Con của anh ta phải chịu nhiều khổ sở như thế, quả thật là do người làm cha như anh ta đã sai.

Tống Đình đứng ở cạnh cửa, mắt lạnh nhìn đôi cha con trong phòng bệnh. Một người không ngừng chửi rủa, một người lại bối rối trầm mặc. Cô quan sát thật kỹ Hạ Đông Bằng, phát hiện người đàn ông này khác biệt hoàn toàn so với người đàn ông mà cô biết trước kia.

Dường như anh ta đã già đi rất nhiều, không còn hăng hái tràn đầy sức sống nữa. So với đứa con trai mười mấy tuổi kia, lần đầu tiên Tống Đình nhận thấy rõ ràng sự thật anh ta là một người đàn ông lớn hơn cô rất nhiều tuổi. Mà trải qua trận biến cố này, anh ta thậm chí còn có cả tóc trắng. Những thứ từng khiến cô động lòng có trên người anh ta đang dần dần biến mất.

Tống Đình bỗng nhiên cảm thấy thật nhàm chán, quay đầu bước đi.

Trong phòng bệnh, Hạ Thừa Tổ mắng chán rồi, Hạ Đông Bằng nhìn cửa phòng bệnh không có ai mới hỏi: "Sao con lại tới đây, mẹ con ... Mộc Hương đâu?"

Hạ Thừa Tổ vừa nghe thấy tên Mộc Hương, gương mặt vừa mới bình tĩnh lại trở nên dữ tợn, giơ chiếc quải trượng cầm trên tay đánh về phía Hạ Đông Bằng, "Cha còn có mặt mũi nhắc đến con mụ tiện nhân đó!"

Hạ Đông Bằng nhướng mày, "Cô ấy làm sao?"

"Bà ta làm sao ấy à?" Hạ Thừa Tổ cười lạnh, "Cha kiếm cho tôi được bà mẹ kế tốt quá, đúng là một con đàn bà hèn hạ. Cha vừa mất, bà ta đã cuỗm hết tiền trong nhà bỏ đi, hoàn toàn mặc kệ sống chết của tôi. Ai biết có phải bà ta cầm tiền chạy theo đàn ông rồi hay không."

Hạ Đông Bằng sững sờ, thất thanh nói: "Làm sao có thể!" Mộc Hương là người phụ nữ hiền dịu như vậy, sao có thể phản bội anh ta?

Hạ Thừa Tổ: "Làm sao lại không, cha về quê mà hỏi thử xem, có ai là không biết chuyện này. Đến Hà Tiểu Liên mà bà ta cũng bỏ mặc luôn kia kìa."

Đã nói đến mức này, Hạ Đông Bằng không tin cũng không được. Anh ta thẹn quá hoá giận trầm mặt xuống, nhưng đồng thời, đáy lòng lại thở phào nhẹ nhõm.

Nếu Mộc Hương đã chạy theo người khác, vậy anh ta cũng không cần phải kể chuyện về vợ trước cho Tống Đình nghe. Kể ra cũng coi như là một chuyện tốt. Sau này Mộc Hương không xuất hiện ở trước mặt anh ta nữa thì không sao, anh ta cũng không muốn đi tìm cô tính toán làm gì, dù thế nào thì một đêm vợ chồng tình nghĩa trăm năm.

"Bây giờ cha lấy được một người vợ giàu có, ăn sung mặc sướng, cũng không thể mặc kệ đứa con trai ruột là tôi được. Cha hại tôi ra nông nỗi này, nhất định phải cho tiền để tôi được sống hưởng thụ!" Hạ Thừa Tổ nói tiếp.

Hạ Đông Bằng lấy lại tinh thần, trấn an con trai: "Con yên tâm, cha chắc chắn sẽ không bỏ mặc con."

Có lẽ là bởi vì thật sự áy náy, Hạ Đông Bằng cho Hạ Thừa Tổ không ít tiền để tiêu. Hạ Thừa Tổ mới từng này tuổi, lại là loại có tính cách khó bảo, đột nhiên được cho từng đấy tiền thì có thể làm ra được chuyện tốt gì. Sống ở nơi thành thị như Thượng Hải này, muốn tiêu tiền là chuyện rất đơn giản, mà học cái xấu lại càng đơn giản hơn.

Mới chỉ qua nửa tháng, hành động tiêu tiền như nước của Hạ Thừa Tổ đã khiến cho một vài hắc bang chú ý. Những người kia cố ý tiếp cận làm bạn bè của cậu ta, kéo đi chơi chỗ này chỗ nọ, còn đánh bạc uống rượu hít thuốc. Hạ Thừa Tổ vốn vì bản thân bị tàn tật mà tự ti, loại tự ti này nhờ quá trình tiêu tiền mới cảm thấy giảm bớt, cho nên cậu ta liên tục tìm Hạ Đông Bằng để đòi tiền.

Ngay đến Hạ Đông Bằng cũng bị tốc độ tiêu tiền của con trai dọa sợ, không thể không hỏi cậu ta rốt cuộc muốn nhiều tiền như vậy để làm gì. Nhưng mỗi lần Hạ Đông Bằng hỏi như thế, Hạ Thừa Tổ đều gào mồm lên mắng mỏ anh ta. Dùng chính sự tàn tật của bản thân để châm chọc cha ruột, động một tí là nổi điên phát cáu. Hạ Đông Bằng cứ nghe đến chuyện đó là lại thấy áy náy, chỉ có thể thỏa hiệp.

Nhưng kỳ thật vốn riêng của anh ta chẳng có bao nhiêu, đành phải rút tiền từ nhà máy rượu ra cho con trai.

Một khoản tiền lớn như vậy, đương nhiên Tống Đình và Tống Hưng Phú biết đến rất nhanh.

Lần này Tống Hưng Phú phản ứng nhanh hơn so với con gái, ông nhanh chóng điều tra được trong khoảng thời gian này Hạ Thừa Tổ dùng tiền vào những việc gì. Nhìn sắc mặt khó coi của Tống Đình, ông nói: "Đứa con trai này của nó không thể giữ lại được nữa, bằng không thì sớm hay muộn cũng sẽ huỷ hoại sản nghiệp của nhà họ Tống chúng ta."

Ý của ông rất rõ ràng, đó là muốn tìm người đi xử lý Hạ Thừa Tổ.

Tống Đình không nói tiếng nào.

Tống Hưng Phú cho rằng cô lo sau khi Hạ Đông Bằng phát hiện ra chuyện này sẽ tức giận, không nén được thở dài, "Cha đã nói với con từ lâu là không thể mềm lòng rồi mà. Lúc trước cứ để cho nó chết ở trong tù thì có phải ổn rồi không?"

Nhưng trong lòng Tống Đình lại có suy nghĩ khác, nếu Hạ Đông Bằng không tỉnh lại nữa thì còn tốt hơn. Thậm chí cô nhịn không được oán trách Mộc Hương, làm sao cô ấy lại cứ phải đến Thượng Hải, để cho cô gặp phải cô ấy. Vì sao cô ấy lại nói cho cô biết đến những chuyện kia. Nếu không thì cô và Hạ Đông Bằng đang sống rất vui vẻ hạnh phúc, anh Đông Bằng của cô cũng đâu biến thành bộ dạng như hiện tại này.

Đây không còn là anh Đông Bằng mà cô thích trước kia nữa rồi.

...

Hạ Thừa Tổ hàng ngày ăn chơi đàn đúm cùng một đám bạn nhậu, được bọn họ dẫn tới thăm thú những sòng bạc ngầm ở Thượng Hải. Ở nơi vàng thau lẫn lộn, có đủ mọi hạng người, so với bang phái ở nông thôn mà Hạ Thừa Tổ từng gia nhập hồi trước đúng là khác nhau một trời một vực. Hạ Thừa Tổ nhanh chóng bị thế giới phồn hoa này làm cho mờ mắt.

"Nơi này ngoại trừ có thể đánh bạc uống rượu, còn có một vài trò chơi thú vị hơn nữa đấy. Hạ ca đã đến tuổi này rồi, không nghĩ đến việc nếm thử hương vị đàn bà hay sao? Trong này có không ít thiếu nữ trẻ trung xinh đẹp, không giống với những người ở bên ngoài kia đâu."

Hạ Thừa Tổ có chút động lòng, nhưng nhìn đôi chân tàn tật của mình, sắc mặt hết trắng lại đỏ. Bộ dạng của cậu ta đã thế này thì ngủ với đàn bà kiểu gì.

Mấy kẻ theo đuôi cậu ta ăn chơi vốn rất giỏi nhìn sắc mặt của người khác, lập tức xích lại gần tai cậu ta nhỏ giọng nói mấy câu, sau đó mấy người thi nhau nháy mắt ra hiệu, vẻ mặt mập mờ.

Hạ Thừa Tổ cũng bị thuyết phục, nuốt nước miếng, "Vậy thì thử một chút xem sao."

Chỗ ăn chơi này thuộc về một bang phái hạng trung, đám người đi theo nịnh nọt Hạ Thừa Tổ cũng là thành viên trong bang phái đó, chuyên lừa gạt mấy thằng nhóc nhà giàu thiếu hiểu biết đưa đến đây để moi móc tiền. Bọn họ thuần thục kêu người dẫn mấy cô gái tới đây.

Hạ Thừa Tổ ngồi ở bên cạnh nghe đám người ba hoa khoác lác, thấy vài cô gái ăn mặc hở hang được dẫn vào trong phòng, ánh mắt không tự chủ được đảo qua thân hình của mấy cô gái đó. Thời điểm nhìn đến người cuối cùng, cậu ta đột nhiên khựng lại.

Cô gái trang điểm thật đậm kia nhìn thấy Hạ Thừa Tổ, nụ cười trên mặt cũng thoáng cứng lại.

Người đàn ông dẫn đầu thấy thế liền cười nói: "Vị tiểu thiếu gia này thật có mắt nhìn, coi trọng cô bé này phải không? Cô bé này là Liên, mới đến chỗ của chúng tôi chưa lâu đâu."

Đó chẳng phải là Hà Tiểu Liên thì còn có thể là ai.

Hạ Thừa Tổ đánh giá cô chị gái hờ này của mình một chút, bỗng nhiên nói: "Vậy thì cô ta đi."

Dáng dấp của Hà Tiểu Liên quả thật không tệ, dáng người so với những cô gái cùng tuổi còn đẹp hơn. Lúc trước bọn họ sống ở nông thôn đã có không ít người thích Hà Tiểu Liên. Mà cô nàng cũng nhận thức rất rõ ưu thế của mình, không biết đã gạ gẫm được đám trai kia đưa cho cô nàng bao nhiêu là thứ.

Tuy rằng tuổi của Hạ Thừa Tổ không lớn, nhưng cũng đã biết việc đời. Trước kia nhìn cô chị gái hờ này đã có không ít mơ tưởng, chẳng qua lúc ấy cậu ta còn bận tâm thân phận của hai người. Nhưng tình huống hiện tại đã khác rồi.

Trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ, Hạ Thừa Tổ đưa tay về phía cô gái, "Hà Tiểu Liên, thật không ngờ chị lại ở đây làm loại việc này đấy. Mà hầu hạ đàn ông khác cũng là hầu hạ, hầu hạ tôi cũng là hầu hạ đấy thôi. Chị dứt khoát đi theo tôi đi."

Hạ Thừa Tổ nói xong bỗng nhiên trong lòng dâng lên một loại khoái cảm khó nói thành lời. Cho dù cậu ta có biến thành kẻ tàn phế thì đã sao, chỉ cần có tiền là có thể có bất cứ thứ gì mà cậu ta muốn. Hiện tại ngay cả bà chị gái hờ lúc trước cũng phải ngoan ngoãn ngủ với cậu ta đây này.

Ánh mắt của Hà Tiểu Liên biến đổi, "Tôi, tôi … nói thế nào tôi cũng là chị gái của cậu mà."

Hạ Thừa Tổ cười cười, "Thôi đi, chị gái cái nỗi gì, chỉ là chị kế mà thôi. Hơn nữa hiện tại chẳng biết bà mẹ kế của chị đã cùng đàn ông chạy đi đâu mất rồi. Cha tôi cũng đã lấy vợ mới. Tôi với chị chẳng có quan hệ gì cả."

Hà Tiểu Liên cắn răng một cái: "Kỳ thật, tôi biết bà mẹ kế của chúng ta đang ở đâu!"


Trước Tiếp

Bình luận truyện

Bình luận (0)